Dạo:
Hỡi người đáy mộ lạnh tanh,
Biết chăng mình cũng độc hành như nhau?
Cóc cuối tuần:
缺 月 透 寒 雲,
淡 光 照 古 墳,
荒 林 風 浩 浩,
舊 道 雨 雰 雰.
墓 上 陰 魂 踽,
穴 中 朽 骨 呻.
蟲 憐 聲 不 已,
終 累 獨 行 人.
陳 文 良.
Âm Hán Việt:
Độc Hành
Khuyết nguyệt thấu hàn vân,
Đạm quang chiếu cổ phần.
Hoang lâm, phong hạo hạo,
Cựu đạo, vũ phân phân.
Mộ thượng, âm hồn cú,
Huyệt trung, hủ cốt thân.
Trùng lân thanh bất dĩ,
Chung lụy độc hành nhân.
Trần Văn Lương
Dịch nghĩa:
Đi Một Mình
Trăng khuyết xuyên qua mây lạnh,
Ánh sáng nhạt soi ngôi mộ cổ.
Rừng hoang, gió thổi ào ào,
Đường cũ, mưa rơi lả tả.
Trên nấm mồ, âm hồn lủi thủi,
Trong (đáy) huyệt, xương mục rên rỉ.
Tiếng côn trùng tiếc thương không thôi,
Cuối cùng làm phiền người khách (đang) đi một mình.
Phỏng dịch thơ:
Độc Hành
Trăng xé toạc màn mây,
Rơi trên mộ cỏ dày.
Rừng hoang, bầy gió hú,
Đường cũ, vạt mưa bay.
Đất lạnh, hồn lay lắt,
Mồ sâu, xác quắt quay.
Côn trùng day dứt mãi,
Khách khựng lại, buồn lây.
Trần Văn Lương
Cali, 8/2026
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:
Kẻ một mình trong nấm mộ và người khách
đi ngang qua, ai mới chính là kẻ độc hành? Hay cả hai đều phải đi một mình, mỗi người trong một thế giới riêng?
Và ai là người đang được đám côn trùng
kia ti tỉ khóc thương? Hay cả hai đều đáng thương?
Than ôi, đến đây lão tăng hoàn toàn mù tịt!
Loay hoay mãi, chẳng biết hỏi ai bây giờ.
Hỡi ơi!
Dạo
Tạm quên nẻo cuối đường đời,
Ngước nhìn những đám mây trời mà mơ…
Ước Là Mây
Thầm ước được là mây,
Nhởn nhơ cụm mỏng dày.
Quây quần gom nắng ủ;
Lũ lượt rủ mưa bay.
Thu ám, nguyên bầy xám;
Hạ say, cả đám quay.
Hồn lạc loài cõi tạm,
Có bạn, hẳn vui lây?
-Ai Cơ-
Melbourne, 8/2026
Đồng Hành
Cuồng phong xẻ nứt mây,
Dội núi đá hang dày.
Mưa chẳng lay người trốn,
Lốc không cuốn Chúa bay.
Nghe Ngài, giông hết thổi,
Nhận Lệnh, gối thôi quay.
Đấng Tối Cao, nay dạy:
Con ngừng chạy lất lây.
Dạ hành

