Friday, August 27, 2010

Chỉ Nửa Con Đường

Dạo:
Chỉ nửa đường ly biệt,
Mà ngàn kiếp tiếc thương.

Chỉ Nửa Con Đường

Hạ hồng, nắng hực trời xanh,
Sao đêm tối vẫn vây quanh kiếp nghèo.
Trót mang số phận bọt bèo,
Anh đâu tính chuyện leo trèo với cao.

Nhìn sao băng, dạ nao nao,
Một câu thề ước có nào dám mơ.
Chút tình trúc mã ngây thơ,
Đành câm nín giấu, hẹn chờ kiếp sau.
Thân tằm trăn trở cơn đau,
Tơ ươm chốn cũ, áo dâu nhà người.
Vật vờ đón bóng quạ rơi,
Hỏi làn tóc nhỏ một thời về đâu.
Mắt quầng dõi vết sao Ngâu,
Đường chim đứt đoạn, nhịp cầu gãy đôi.
Ai đem gió rải lưng đồi,
Cho cây lá chết bồi hồi xa nhau.
Em đi, nắng tếch theo tàu,
Sân ga từ đó ảm màu hoàng hôn.

Rong rêu dẫn bước cô hồn,
Loanh quanh bến vắng đếm dồn bóng câu.
Bơ vơ đứng giữa nương trầu,
Lá tươi ai hái, gốc sầu ai ôm.
Em xuôi theo ngọn gió nồm,
Anh canh gió bấc, chiều hôm dãi dầu.
Áo quê nắng hấp bạc mầu,
Đàn sai dây nắn mãi câu phụ tình.
Ngày lênh đênh, tối linh đinh,
Đêm mong tiếng trống, biết mình còn say.
Mảnh tình vướng víu trên tay,
Tần ngần vất xuống, lại loay hoay tìm.
Lối xưa giậu đã lên bìm,
Bên thành giếng cổ xác chim mấy hàng.
x
x x
Xưa không dám mượn đò ngang,
Để nay giọt lệ trễ tràng tiếc thương.
Đưa nhau chỉ nửa con đường,
Nửa vui em tới, nửa đoạn trường anh lui.
Một cơn sóng gió dập vùi,
Nơi xưa có kẻ vẫn ngậm ngùi nhìn đêm.

Cali, 8/2010

No comments:

Post a Comment