Ngờ đâu mấy chục năm sau, 

Cả hai lại được gặp nhau chốn này.   

      

Cóc cuối tuần:

 

                Trùng Phùng

 

      Nhà dưỡng lão thăm chồng một tối,

      Em giật mình chới với lao chao,

            Khi ngay trên lối ra vào,         ,

Thấy anh chân thấp chân cao đến gần.

 

      Hơn sáu chục mùa xuân quạnh quẽ,

      Từ khi mình lặng lẽ chia tay,

           May sao được gặp lại đây,

Rưng rưng khóe nhớ, cay cay giọt mừng.

 

      Sau giây phút ngập ngừng bối rối,

      Là những lời thăm hỏi huyên thuyên,

           Hỏi về những nỗi truân chuyên,

Hỏi về gia đạo tình duyên bấy rày.

 

      Nhờ lẩm cẩm giãi bày tâm sự,

      Mới hay mình khổ sở như nhau.

           Chồng em mất trí từ lâu,

Vợ anh cũng chẳng nhớ đâu là nhà.

 

      Cả hai phải vào ra bệnh viện,

      Cuối cùng rồi được chuyển đến đây,

           Tình cờ tái ngộ hôm nay,

Làm sao không khỏi ngây ngây nghẹn lời.

 

      Vùng nhớ lại mình thời son trẻ,

      Ngoài tươi cười vui vẻ cùng nhau,

           Nhưng trong lòng vẫn lo âu,

Nên không ai dám thốt câu hẹn thề.

 

      Xưa nhút nhát chưa hề mở miệng,

      Để ậm ừ một tiếng thương yêu.

           Nên nay đến tuổi xế chiều,

Mình không gặp cảnh trớ trêu bẽ bàng.

 

      Giờ chỉ biết sẵn sàng tính toán,

      Lo thăm nuôi người bạn trăm năm,

           Dù thâu canh phải lăm lăm,

Dù khuya sớm phải tối tăm mặt mày.

 

      Nếu Trời vẫn cho rày khỏe mạnh,

      Mình sẽ luôn sát cánh chung lòng,

           Kẻ nuôi vợ, kẻ lo chồng,

Dù gian khổ mấy cũng không nề hà.

 

      Nay may mắn tuổi già gặp lại,

      Cố dặn lòng chớ lại vấn vương.

           Phải vì đạo lý luân thường,

Quên đi cái chuyện yêu thương nhì nhằng.

 

      Nếu lỡ nhớ thời lăng nhăng cũ,

      Thì cũng đừng ủ rũ buồn đau.

          Thay vì tiếc nuối trầu cau,

Chỉ nên mừng gặp lại nhau cuối đời.

 

      Em thành khẩn cầu Trời che chở,

      Cho chồng em và vợ của anh,

           Vẫn luôn được sống yên lành,

Tình mình xin hãy để dành kiếp sau.

                  Trần Văn Lương

                      Cali, 8/2026

 


Hàn huyên trong nhạt nhòa vũng tối

Tình cờ gặp chàng thăm nuôi vợ
Lệ rưng rưng ôi ngỡ ngàng sao
Bao năm biền biệt âm hao
Giờ đây tâm sự lao đao chốn này

Yên Nhiên