Thursday, July 16, 2026

Trăng Đã Bạc Màu

 Dạo:

     Lá cuối mùa rơi rụng,

     Trăng khuya cũng bạc màu.

     Chắc gì có kiếp sau,

     Để kiếm nhau hò hẹn.

    

Cóc cuối tuần:

 

    Trăng Đã Bạc Màu

 

      Thôi rồi cảnh cũ còn đâu,

Từ khi ai đã qua cầu chặt dây.

      Rừng xưa giờ thiếu vắng cây,

Phất phơ lọn gió, bụi rây khắp trời.

      Đục ngàu những giọt lệ tươi,

Nhịp nhàng theo bước chân rơi dọc đường.

      Ngu ngơ dạo khắp phố phường,

Xem ra chợ búa cũng dường khác xưa.

      Loanh quanh từ sáng tới trưa,

Mắt nhìn dáo dác, chân đưa miệt mài. 

      Người quen giờ chẳng gặp ai,

Dù cho mải miết rạc rài ngược xuôi.

      Mon men kiếm lối lên đồi,

Chỉ toàn cỏ úa bồi hồi nằm phơi,

      Thông khô còn đứng đợi người,

Một mình trăn trở dưới trời lạnh căm.

      Người xưa giờ đã bặt tăm,

Để ai ôm mãi tháng năm rã rời.

      Bấy lâu vẫn muốn trốn đời,

Nhưng nào có được một nơi dung mình.

      Đành cam tâm chịu khổ hình,

Cắn răng lết mãi lối tình bơ vơ.

      Không duyên, lỗi tại Ông Tơ,

Đau thương, lỗi tại ước mơ hão huyền.

      Cắm đầu cặm cụi tìm quên,

Nào hay phút chốc đêm đen lại về.

      Ven đường dế khóc tỉ tê,

Trên không một mảnh trăng quê bạc màu.

      Sương sa ướt đẫm mái đầu,

Chợt nghe buốt giá nỗi sầu chưa vơi.

      Tiếc xưa chẳng dám mở lời,

Để nay đành chịu một đời nhớ nhau.

      Cố quên đi chuyện trầu cau,

Kiếp này đã thế, kiếp sau khác nào.

      Bên tai vẳng tiếng thì thào,

Hỏi con trăng đó vì sao bạc màu.

                  Trần Văn Lương

                     Cali, 7/2026


No comments:

Post a Comment